Thứ Bảy, 16 tháng 12, 2017
ĐỂ CÓ TIỀN LÀM SÂN BAY, METRO, CAO TỐC BẮC NAM
Để kinh tế đất nước tăng trưởng thì nhất định phải có đầu tư phát triển. Đầu tiên là phát triển hạ tầng giao thông, từ sân bay, bến cảng, đường bộ cao tốc, đường sắt cao tốc, đường sắt đô thị, đường tàu điện ngầm (metro)... Tiếp theo là đầu tư cho giáo dục, y tế, khoa học kỹ thuật, công nghệ thông tin, nông nghiệp công nghệ cao...
Thế nhưng vấn đề quan trọng nhất với các quốc gia đang phát triển như Việt Nam chúng ta là nguồn vốn ở đâu? Hiện tại Việt Nam đã không còn thuộc nhóm nước nghèo được các tổ chức tài chính quốc tế ưu tiên cho vay ưu đãi. Trong bối cảnh thiếu trước hụt sau thì nên ưu tiên đầu tư cho lĩnh vực nào? Hạ tầng giao thông hay giáo dục, y tế? Công nghệ thông tin hay nông nghiệp?
Nhìn lại cơ cấu chi ngân sách nhà nước 10 năm qua, có thể thấy ngay một vấn đề rất căn bản là chi tiêu thường xuyên của chính phủ đã tăng quá mạnh, đạt tới ngưỡng, chiếm hết phần chi cho đầu tư phát triển.
Nếu như năm 2006, trong tổng chi ngân sách thì chi thường xuyên chỉ chiếm có 44.66% (nếu cộng cả cải cách tiền lương là 54.58%) thì đến năm 2011 tăng lên 60.93% và 64.65% và năm 2017 tăng tiếp lên 64.46% và 64.93%.
Ngược lại chi đầu tư phát triển giảm từ 27.71% tổng chi ngân sách (2006) xuống 20.95% (2011) và 25.69% (2017). Nên nhớ năm 2017 chúng ta chỉ chi 7.1% cho trả nợ, còn năm 2006 chúng ta chi 13.86% cho trả nợ. Nếu chúng ta không dãn nợ thì chi cho đầu tư phát triển chỉ còn có 21% thôi.
Như vậy sau 11 năm (2006-2017) chi thường xuyên đã tăng thêm 10.35% tổng chi ngân sách, tương đương 143.915 tỷ đồng.
Giả thiết rằng nếu chi thường xuyên vẫn giữ ở mức 54.58% như năm 2006 thì năm 2017 chúng ta dư ra 143.915 tỷ đồng và 5 năm 2017-2021 chúng ta sẽ dư ra cỡ 900.000 tỷ đồng tương đương 40 tỷ USD.
Số tiền 40 tỷ USD tiết kiệm này đủ để làm các công trình sau:
(1) Sân bay Long Thành công suất 100 triệu HK năm (16 tỷ USD).
(2) Đường cao tốc Bắc Nam 654 km (5.2 tỷ USD).
(3) 4 tuyến đường sắt đô thị metro cho tp. Hồ Chí Minh (9.4 tỷ USD).
(4) 4 tuyến đường sắt đô thị metro cho Hà Nội (9.4 tỷ USD).
Vậy thì việc giảm chi phí thường xuyên từ mức 64-65% về mức 54.48% như năm 2006 là việc đặc biệt quan trọng, mà đi kèm theo nó là tái cấu trúc bộ máy quản lý nhà nước và tinh giảm biên chế.
Hiện tại lãnh đạo đất nước đã có chủ trương tái cấu trúc bộ máy quản lý nhà nước, tinh giảm biên chế, nhưng có vẻ đang gặp rất nhiều khó khăn, rất nhiều lực cản.
Đề xuất bỏ phòng GDĐT cấp quận huyện là một trong những đề xuất đáng để nghiên cứu và xem xét.
TÁC GIẢ:ĐỖ CAO BẢO-FPT GROUP.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

- Email: buingoctai994@gmail.com
- http:https://buingoctai.blogspot.com/
- FACEBOOK: Bùi Ngọc Tài





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét